A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

THƯ VIỆN GIỚI THIỆU SÁCH CHÀO MỪNG 77 NĂM NGÀY THÀNH LẬP QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM (22/12/1944 - 22/12/2021)

Lịch sử và hiện tại đôi khi cứ ngỡ rất xa bởi khoảng cách thời gian và thế hệ nhưng trên thực tế lại rất gần bởi lịch sử chính là nơi khởi đầu của hiện tại. Và bởi ở hiện tại, vào một thời điểm nào đó trong cuộc sống, một lát cắt của lịch sử lại xuất hiện thêm một lần nữa. Ví như hình ảnh của các chiến binh áo trắng trong quá khứ vốn mang sứ mệnh đứng nới tuyến đầu trận chiến, góp sức mình trong bảo vệ đồng đội, đổ xương máu để dành độc lập. Bây giờ, giữa trận chiến với đại dịch covid-19, dù không có tiếng đạn bom nhưng vẫn vô cùng khốc liệt, màu áo trắng lại lần nữa khoác màu áo anh hùng. “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” vốn chưa từng nguội đi về giá trị, chưa từng nguôi được nhắc đến giờ đây đã trở thành một tác phẩm kinh điển và thời sự hơn bao giờ hết.

Bìa sách " Nhật ký Đặng Thùy Trâm"
        Bìa sách " Nhật ký Đặng Thùy Trâm"

“Nhật ký Đặng Thùy Trâm” , nhật ký của nữ liệt sĩ, bác sĩ cùng tên đã tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ khốc liệt ở miền Trung vào những năm 1970. Chị sinh năm 1942 trong một gia đình học thức. Năm 1966 khi vừa tròn 24 tuổi, chị đã xung phong vào quảng trường Đức Phổ - Quảng Ngãi. Ở đó chị phụ trách một bệnh viện tuyến huyện và từ đó tạo nên cho mình một số phận.

Nhật ký là dành để viết chuyện riêng tư. Nhưng trong một hoàn cảnh nhất định, nó lại trở thành ký ức chung của nhiều người khác. Những năm tháng chiến đấu kiên cường dành lại mạng sống cho bao thương binh và người dân Đức Phổ được lưu lại qua từng trang nhật ký của bác sĩ Thùy Trâm. Chị viết nhật ký thường xuyên, có thể viết hàng ngày, cũng có khi 3 đến 10 ngày lại viết những đầy rẫy đau thương, những ngổn ngang sống chết từ các trường hợp được cô chữa trị, chăm sóc, từ hiện thực cuộc chiến hằng ngày được đưa vào nhật ký của nữ bác sĩ bằng những dòng dung dị nhưng đa chiều cảm xúc “Ngày 8/4/1968 mổ một ca ruột thừa trong điều kiện thiếu thuốc, thuốc giảm đau chỉ có vài ống nhưng người thương binh trẻ không hề kêu la một tiếng, anh còn cười động viên mình - nhìn nụ cười gượng trên đôi môi khô vì mệt nhọc, mình thương anh vô cùng...”

Thùy Trâm yêu thương mọi người, chị đau với nỗi đau của bệnh nhân, chị tha thiết với cây cỏ, và ngay cả khi thất bại trong tình cảm riêng, con người này lại biết tìm ra ngay từ những người chung quanh những yếu tố tốt đẹp, rồi lý tưởng hóa thêm để biến họ thành những biểu tượng sinh động, bù đắp cho một cuộc sống nội tâm vốn quá dồi dào, quá nồng nhiệt.

Những dòng nhật ký tuy ngắn gọn mà tha thiết làm toát lên toàn bộ ý chí kiên cường, bất khuất của người con gái căng tràn nhiệt huyết tuổi đôi mươi, lý tưởng sống của chị tất cả vì nền độc lập tự do của dân tộc. Khát vọng của Đặng Thuỳ Trâm cũng là khát vọng của hàng triệu triệu con người Việt Nam, mong ước có một ngày đất nước thoát khỏi bom đạn quân thù, một ngày hoà bình lập lại trên quê hương “Ngày 4.6.68…Mưa vẫn cứ rơi hoài. Mưa càng thêm buồn thấm thía và mưa lạnh làm cho người ta thèm khát vô cùng một cảnh sum họp gia đình. Ước gì có cánh bay về căn nhà xinh đẹp ở phố Lò Đúc để cùng ba má và các em ăn một bữa cơm rau muống và nằm trong tấm chăn bông ấm áp ngủ một giấc ngon lành. Đêm qua mơ thấy hòa bình lập lại, mình trở về gặp lại mọi người, ôi giấc mơ hòa bình độc lập đã cháy bỏng trong lòng cả ba mươi triệu đồng bào ta từ lâu rồi. Vì nền hòa bình độc lập ấy mà chúng ta đã hy sinh tất cả. Biết bao người đã tình nguyện hiến dâng cả cuộc đời mình vì bốn chữ Độc lập Tự do. Cả mình nữa, mình cũng đã hy sinh cuộc sống riêng mình vì sự nghiệp vĩ đại ấy.”

Những dòng nhật ký bắt đầu vào ngày 8 tháng 4 năm 1968 và chấm dứt vào ngày 20 tháng 6 năm 1972, hai ngày sau nữ bác sĩ hy sinh. Cuốn nhật ký đã trở thành một phần cuộc đời chị. Trong nhật ký chị tìm ra một con người khác với một Thùy Trâm mọi người vẫn biết hàng ngày. Để chia sẻ, để thú nhận, để tìm thêm niềm tin. Và đôi khi như là để làm nũng với mình một chút, cách làm nũng chỉ chứng tỏ rằng vẫn có một thế giới riêng của mình mà không ai thông cảm hết.Tất cả những yếu tố đó làm nên sức hấp dẫn của những trang nhật ký.

Tuy cái chết không được miêu tả nhiều trong nhật ký, nhưng trong tâm trí Thùy Trâm, nó luôn luôn có mặt. Nó đứng thấp thoáng đằng sau các sự kiện, và cuộc đối diện với cái chết "Tôi có cái can đảm sống khác thường. Tôi luôn luôn cảm thấy mình sao khoẻ thế, sao tự do và trẻ trung thế". "Thật lạ cho điều này: tôi chưa bao giờ rời bỏ hy vọng. Chúng có vẻ phi lý và khó thành tựu. Song mặc tất cả, tôi vẫn bám vào chúng. Vì tôi tiếp tục tin vào lòng tốt thiên bẩm của con người". Chính những tư tưởng tích cực đó đã làm nên nhân cách cao cả của một con người.

Số phận và hành trình của cuốn nhật ký này cũng rất kỳ lạ. Cuốn nhật ký mà người con gái Hà Nội cương nghị, thủy chung, trong sáng đến thánh thiện đã viết với bao buồn vui, cay đắng, đớn đau và nước mắt thì sau 35 năm vào năm 2005, bằng rất nhiều cố gắng, kiên nhẫn và niềm tin, quyển nhật ký chiến tranh lưu lạc ấy đã về với gia đình của liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, hoàn thành một chẳng đường kì diệu về với cuội nguồn đất mẹ. Và điều đáng ngạc nhiên là người lưu giữ cuốn nhật ký suốt 35 năm đó, người luôn đau đáu tìm cách liên lạc với gia đình nữ liệt sĩ là ông Frederic Whitehurst – cựu chiến binh người Mỹ ở bên kia chiến tuyến của Đặng Thùy Trâm.

“Nhật ký Đặng Thùy Trâm” đã trở thành cuốn sách nổi tiếng, không chỉ được độc giả Việt Nam đón nhận như một biểu tượng sáng ngời về đức hy sinh, về tình yêu tổ quốc của người phụ nữ Việt Nam. Mà ảnh hưởng cuốn sách đã vượt qua biên giới, cuốn nhật ký đã được dịch ra 16 thứ tiếng và phát hành ở 20 nước trên thế giới. Cuốn sách “ Nhật ký Đặng Thùy Trâm” được nhà xuất bản Hội nhà văn liên kết với công ty cổ phần văn hóa truyền thông Nhã Nam phát hành lần đầu vào năm 2005, gồm 322 trang và được biên soạn bởi nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn.

Ngay sau khi biết rằng đây là một cuốn nhật ký viết trong chiến tranh, có thể các bạn đọc trẻ tuổi sẽ không thích thú, nhưng các bạn nên dành ít thời gian để đọc cuốn nhật ký này, vì ở đây bạn sẽ không tìm thấy bất cứ lời khuyên nhủ nào mà chỉ bắt gặp một con người với một cuộc sống cụ thể của thời chiến. Sự tận tụy làm người của Thùy Trâm là nhân tố khiến cho những người lính Mỹ khác hẳn về lý tưởng cũng phải kính trọng. Còn với chúng ta, tôi tin rằng nó sẽ có những hiệu ứng tương tự.

Nhật ký Đặng Thùy Trâm có cái nhân tố nhân văn cao cả. Nếu cuốn sách có thể giúp mỗi người sau khi đọc xong, có thể cảm nhận được những lý tưởng sống thiết tha, cao đẹp và cả những cay đắng bi thảm có thể có trong kiếp người của chính mình thì sự hy sinh của một con người ở tuổi 27 có thêm một ý nghĩa chân chính. Cuốn Nhật ký cũng chính là cảm hứng để NSND Đặng Nhật Minh xây dựng bộ phim chính kịch lịch sử “Đừng đốt” làm xúc động lòng người trong và ngoài nước.

Thư viện Trường TH Tân Mai 2 xin trân trọng giới thiệu đến các bạn đọc !


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết